72 giờ chạy xe điện ở Hà Nội: Không ồn, không rung, tôi bắt đầu hiểu vì sao người ta mê
(Banker.vn) 72 giờ chạy xe điện ở Hà Nội khiến tôi bất ngờ vì độ êm và nhẹ nhưng cũng trải qua một cú hoảng vì pin tụt nhanh đúng lúc đi chơi tối.
Tôi từng không có thiện cảm với xe máy điện. Nó không đến từ định kiến “xe điện yếu” hay “xe điện chỉ dành cho học sinh” mà đến từ một ký ức rất cụ thể: năm 2023, tôi thuê thử một chiếc xe điện đi chơi với bạn. Vừa vặn nhẹ tay ga, xe giật nảy khiến người đã ngả về phía sau. Đi thêm đoạn nữa, xe lắc và “bay bay” như kiểu bánh trước không bám đường. Lúc đó trong đầu tôi chỉ có một câu: "Không. Mình không hợp."
margin: 15px auto;" />Thế rồi, người Hà Nội khó tránh khỏi chuyện phải thay đổi. Khi câu chuyện xe điện bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều, tôi nhìn lại chiếc Honda Lead của mình và thấy… ngán. Lead vẫn tốt, vẫn bền, vẫn cốp rộng chỉ có điều là xe nặng. Với một người “chân yếu tay mềm” như tôi, những buổi sáng dắt xe khỏi hầm chung cư đôi khi mệt hơn cả đi làm.
Vậy nên tôi quyết định thử lại nhưng lần này, tôi chọn xe điện của một thương hiệu lớn của Việt Nam - đó chính là mẫu VinFast Klara Neo.

Ngày 1: “Cảm giác lái” là thứ thay đổi định kiến nhanh nhất
Chiếc xe tôi thử có dáng thanh lịch, không quá trẻ con, cũng không cố giả cổ. Lần đầu ngồi lên, xe được thiết kế yên mềm, sàn để chân thoáng, màn hình to và sáng. Người cao 1m60 như tôi chống chân dễ, dựng chân chống không cần lấy sức. Khi khởi động xe một tiếng “bíp” nhỏ vang lên. Tôi vặn ga, thật rón rén như lần đầu lái xe máy. Xe lăn bánh từ từ, không giật và khi tôi tăng ga thêm xe lên 20, rồi 30 km/h, tất cả đều êm như đang trượt trên mặt đường.
Xe xăng đôi khi khiến tôi phải gồng tiếng máy, rung nhẹ và cảm giác phải kiểm soát một thứ luôn muốn vọt đi. Xe điện thì khác, nó khiến tôi thư thả.

Bên cạnh đó, xe còn có tính năng chống trộm khi chưa khởi động xe - đây là một trong những ưu điểm "ăn tiền" của chiếc xe. Tính năng thì hay, chỉ có điều, tiếng cảnh báo nhỏ quá và tôi còn không giật mình thì trộm chắc cũng… khó run.
Ngày 2–3: Xe điện đi phố thật “nhàn” cho đến khi tôi nhìn thấy con số 21%
Sáng ngày thứ hai, tôi đi làm với quãng đường từ nhà tới công ty gần 10 km. Tôi đi đúng giờ cao điểm ngõ nhỏ, xe máy chen nhau, ô tô dí sát. Xe chạy êm đến mức tôi nghe rõ cả tiếng bánh xe lăn qua mặt đường. Nhưng sự yên tĩnh cũng có mặt trái. Trong một con ngõ, một cô đi xe đạp phía trước bất ngờ phanh rồi tạt ngang mua rau. Tôi bóp phanh liên tục, tim thót lên.
Buổi tối ngày thứ hai, tôi rủ bạn đi dạo để thử xe khi chở hai. Tôi muốn biết xe điện có “đuối” không khi lên cầu vượt, xuống hầm gửi xe, leo đoạn dốc to. Chúng tôi đi qua đường Láng, vòng sang Nguyễn Trãi, qua vài đoạn đông như nêm. Xe vẫn chạy đều, tăng tốc ổn và không bị hụt hơi. Tôi bắt đầu tin mình sẽ “về phe xe điện”.
Cho đến khi tôi nhìn xuống màn hình còn 21% pin, tôi hoảng. Không phải hoảng vì sợ hết pin ngay lập tức mà vì sợ cái cảm giác bị động và mình không đoán được xe còn đi được bao xa. Tổng quãng đường trong ngày hơn 50 km, pin đã tụt gần 80%. Hãng nói có thể đi xa hơn nhưng thực tế thì “phũ” hơn rất nhiều khi bạn chở hai người, lại leo dốc, lại chạy chế độ thể thao.

Từ Hồ Tây về nhà khoảng 10 km, tôi bật chế độ Eco và đi chậm lại, ngừng mọi cú vặn ga. Tôi thậm chí vừa đi vừa liếc xem có điểm sạc nào quanh đường không. Pin tụt từng phần trăm như đồng hồ đếm ngược.
Và cảm giác đó mới đúng là thứ khiến người ta ngại xe điện: không phải vì xe yếu, mà vì nỗi lo hết pin ở thời điểm tệ nhất. Rất may, tôi về đến nhà khi pin còn 8%. Tôi thở phào như vừa qua một bài kiểm tra.
Khi tôi thử tháo pin, cảm giác không “nhẹ nhàng như tưởng tượng” vì dây đai khá chặt, thao tác lần đầu hơi vụng. Nhưng pin không nặng, cỡ 11 kg và chỉ là cần quen tay sẽ làm được.
Sau 72 giờ, tôi không còn định kiến rằng xe điện “bốc và lắc”. Tôi cũng không còn nghĩ xe điện chỉ là đồ chơi. Xe điện có thể đi làm, đi chơi, đi siêu thị và rất hợp đời sống đô thị.

